Văn án:
Vùng Tây Bắc nước Đại Ung năm nay gặp đại hạn, đất đai khô cằn nứt nẻ, quân Bắc Địch lại quấy nhiễu biên cương. Muốn giữ mạng sống, cả gia đình chỉ còn cách dắt díu nhau đi chạy nạn.
Lúc linh hồn Nguyễn Tân Nhu xuyên không tới, bụng nàng đang đau thắt vì sắp đến lúc lâm bồn. Đã vậy, bên ngoài đám chị em dâu độc ác còn đang bàn mưu tính kế muốn bán nhi tử nàng!
Mờ kiếp! Đứa nhỏ để lát nữa rồi đẻ, cứ để nàng ra đ.ập v.ỡ s.ọ mụ đàn bà ác độc kia trước đã!
Năm tiểu hài tử đáng yêu khăng khít một nhà, chỉ có điều… cha của bọn trẻ trông hơi ‘chướng mắt’ một chút!
Mạc Vân: Ánh mắt thê tử mình đáng sợ quá, chẳng lẽ nàng ấy muốn lột sạch quần áo của mình sao? ‘Không cần phiền nương tử ra tay! Để ta tự làm!”
Nguyễn Tân Nhu vung nắm đấm: Mơ đẹp nhỉ! Cút cho ta!


